Mỗi một con người chúng ta, từ xưa đã tồn tại với nhiều “khuôn mặt”, mỗi khuôn mặt thường hình thành để xuất hiện tùy thuộc vào môi trường, vai trò và kỳ vọng xã hội mà chúng ta tương tác đến. Câu tục ngữ Việt Nam “Nhìn mặt mà bắt hình dong” nhắc nhở rằng không thể đánh giá con người chỉ qua vẻ ngoài hay ấn tượng đầu tiên. Những gì hiện ra chỉ là phần nổi của bản thể, chưa chắc phản ánh bản chất thực sự. Một câu khác, “Đi với Bụt, mặc áo cà sa; đi với Ma, mặc áo giấy”, cũng nêu rõ rằng mỗi người đều mặc những chiếc áo phù hợp nơi họ đứng, nhưng chiếc áo đó không quyết định con người thật. Đây là nguyên lý cơ bản của đa ngã xã hội, khái niệm mà tâm lý học và xã hội học nhấn mạnh: mỗi cá nhân không chỉ có một cái tôi duy nhất mà tồn tại nhiều bản thể khác nhau, thay đổi theo môi trường, vai trò và đối tượng tương tác.